Có một bé dưới những tán cây mùa thu vẫn thích nhặt nhạnh những chiếc lá vàng mỉm cười hạnh phúc. Cô bé đó vẫn thường chạy theo tôi rong chơi cùng lũ trẻ con trong xóm , nép sao vai tôi khóc oà khi bị bắt nạt rồi lại mỉm cười hồn nhiên dưới mưa nghịch nước , khóc đó cười đó cứ như con chích choè luyến thoắn không thôi . Những bữa cơm chiều lam lũ ba mẹ đi làm xa chưa kịp về cô bé ngồi buồn trong về nơi xa xa đôi mắt đỏ hoe . Ngồi cạnh tôi bữa cơm nghèo cùng gia đình cô bé lại mỉm cười vô tư dường như chưa bao giờ nỗi gé qua đây .
Rồi một ngày cuối thu cô bé mang cho tôi một chiếc lọ thuỷ tinh nhỏ bên trong là chiếc lá thu vàng với đường gân như hai trái tim đang xen hoà quyện vào nhau , hai hòn sỏi nhỏ , vài cọng rơm ích hạt cát trắng một mảnh giấy hồng cuộn tròn được đậy kính ,bên ngoài trang trí một chiếc nơ thật xinh . Nhìn tôi cô bé dặn dò: Vợ theo ba má đi xa!
Cô bé mếu máu :
Ở nhà chồng không được đi chơi với tụi con gái trông xóm , lớn lên nhất định vợ sẽ cưới chồng về nhà…!!!
Chồng không được quên vợ đó nha…! Tôi lặng thinh không nó được nữa lời nhìn cô bé quay đi đôi mắt nước mắt lưng tròng .
Ngày xưa khi tôi và cô bé chưa nên hình nên vóc , ba tôi và ba cô bé ( bạn nhậu của nhau ) sau một lần cao hứng ăn mừng đứa con đầu lòng hai người vợ đang mang . Hai ông bố hứa hẹn nếu một trai một gái sau này sẽ tính chuyện trăm năm . Từ khi tôi bắt đầu hiểu chuyện cô bé đó đã lớn cạnh tôi lúc nào chẳng rõ cùng đi mẫu giáo ,cùng vào lớp một luôn ngồi cạnh nhau , cứ mỗi năm lên lớp mới xếp lại chỗ ngồi cô bé khóc nhoè không chịu cô giáo cũng đành thua . Người lớn trong xóm nhắt vui chuyện ngày xưa cô bé vô tư luôn bên tôi như hình với bóng mà từ đó thành một đôi.
Những ngày cuối thu khi cơn lụt đầu mùa vừa lên tôi vẫn thường cõng cô bé qua chỗ lội trước sân trường sau những chiều tan học và đó có lẻ cũng là lần cuối. Miền quê nhỏ mùa này cuộc sống khó khăn thiếu thốn trăm bề , gia đình cô bé quyết định rời quê đi vùng kinh tế mới tìm kế mưu sinh.
Sài Gòn, mưa cuối mùa từng hạt nặng trĩu day dẳng không dứt làm cả một đoạn dài con đường ngập chìm trông nước, từng đoàn xe ì ạch vật lộn với dòng nước cố bườn qua những chỗ ngập sâu , tiếng máy xe tiếng hò hét cùng tiếng mưa tạo một âm thanh hỗn loạn …xa xa từng đôi tình nhân tay trong tay dìu dắt nhau qua chỗ lội , Tôi nhớ nhớ những ngày xa xưa…
Đang co ro khép mình một góc trong trạm chờ xe buýt bất chợt một tiếng gọi khe khẻ :
- Bạn cho mình hỏi ?
- Bạn có phải là Phong ?
- Thiên Phong??!
- Mình tên Phong ?
- Sao bạn lại biết tên mình vậy ..?!
Tôi sửng sốt trước câu hỏi từ một cô gái xa lạ :
- Phong không nhớ Khánh à… ?!
- Khánh nào vậy…?!
- Ngọc Khánh lúc bé ở gần thường sang nhà Phong chơi đó.
Tôi lưỡng lự suy nghĩ một chút…!
- À Phong nhớ rồi ..!
- Mấy lần Khánh thấy Phong ở trạm xe buýt định hỏi nhưng sợ nhìn nhầm , hôm nay đánh liều hỏi đại .
Tôi mỉm cười thay cho lời đáp.
- Ở dưới quê hai bát vẫn mạnh giỏi cả chứ Phong , bạn bè cùng xóm lúc này như thế nào rồi Khánh nhớ chúng nó quá, lâu lắm rồi Khánh chưa về thăm quê….. (Cô bé đó tính tình dường như vẫn như ngày nào)
- ……………….
- Đi thôi nào em !
Tôi chưa kịp bình tâm tìm câu trả lời trước một loại câu hỏi dồn dập của khánh thì một chiếc xe máy tấp vội vào một bên trạm chờ xe buýt, một chàng trai tuấn tú giục Khánh .
- Đi nhanh nào em …
- Mưa to chắc còn lâu mới tạnh mình phải tranh thủ mới kịp giờ.
Khánh quay sang nhìn tôi tươi cười :
- Khánh làm việc ở toà nhà lớn phía sau trạm xe buýt khoảng 50m hôm nào rãnh Khánh và Phong café tâm sự sau nha , hôm nay Khánh có việc bận phải đi gấp. - Chào Phong !
- …………………..
Mọi việc diễn quá nhanh và bất giờ đến nỗi hắn không biết mình đang mơ hay tĩnh .Hắn đưa tay chạm nhẹ vào túi như muốn tìm thứ gì đó đã theo hắn hơn mười năm qua, bất chợt hắn lao mình bước vọi trong mưa dường như hắn đang cố giấu vật gì đó đang rơi ra từ nơi khoé mắt.
“Có những lời hứa giành cho con tim là những lời hứa không cần phải nói ,Có những mối tình chưa chớm đã vội tàn .”
Biết bao giờ cho đến ngày xưa năm cũ
Cho tìm về với đủ những yêu thương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét