Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

cho một khoảng lặng tâm hồn




Say rồi!!!... say men , say tình. Lại nhớ đến em, lúc nào cũng vậy mãnh liệt và da diết mà sao tôi yếu đuối chẳng thể nào lảng tránh và tìm cho mình một lối thoát.

MƯA!!! Em đi về có ướt không em?

Cơn say đưa tôi vào những góc sâu của tâm hồn điều mà không dễ để một khoảnh khắc nào đó trong cuộc sống ta dễ dàng có được. Rút cục trên thế gian này có bao nhiêu người tự hỏi mục đích sống trên đời này là vì cái gì chưa? Có bao nhiêu người biết rõ ràng vì sao mình tồn tại và có mục tiêu rõ ràng. Có bao nhiêu người chẳng thèm quan tâm hoặc chẳng biết mình sống vì cái gì và đang mải miết tìm lời giải đáp trong cuộc sống quay cuồng và điên đảo này... 

Theo tôi trên thế gian này sẽ có ba loại người: thứ nhất là những kẻ chẳng thèm quan tâm mình sống vì điều gì hoặc đang bám đuổi tìm lời giải đáp. thứ hai là những người chạy theo và dồn hết tâm huyết, sức lực, và cả những sự dũng cảm vào những ước mơ hoài bão lớn lao của cuộc đời _ Những con người đánh khâm phục và kính nể. thứ ba chắc là con đường mà tôi đang chọn đó là tận hưởng những niềm vui, những niềm hạnh phúc, ngọt ngào mà cuộc sống ban tặng cho ta mỗi ngày và tiếp tục phấn đấu, cố gắng để hoàn thiện hơn để có thể chăm lo, chăm sóc cho những người mà mình yêu thương, cho gia đình nhỏ của mình _ một ước mơ và mục đích sống giản dị nhưng cũng không dễ dàng để đạt được.

EM!!! EM có biết hạnh phúc là gì không? Đối với tôi hạnh phúc thật giản dị và mộc mạc. Đó là hài lòng với hiện tại những gì mình đang có. Đó là mối liên hệ giữa hiện tại và quá khứ _ những gì tôi đã cố gắng và đạt được ngay lúc này đây. Hạnh phúc khi nhớ đến em, nụ cười của em, gương mặt em, những câu nói của em,... Hạnh phúc khi biết rằng em đã mang đến cho tôi những thay đổi lớn lao, những điều đặc biệt, những khoảng chứa kì lạ trong tâm hồn mà tôi chưa hề trải qua. Hạnh phúc trong những buổi sáng thức dậy với cảm xúc bay bổng mà tôi chẳng diễn tả nổi nó như thế nào. Hạnh phúc khi biết rằng em và tôi cùng đang sống trong một bầu trời và ta có chung những niềm yêu thích riêng...

ÔI!!! em! em là ai vậy??? câu hỏi mà tôi chẳng thể nào tìm được câu trả lời...

EM!!! EM là thiên đường của tôi! tôi sẽ yêu lấy thiên đường này đến chừng nào không thể. 

Cảm ơn em. 

Cảm ơn em... 

Cảm ơn e...m.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét